Oi my beloved's muse death
- Minh Anh Nguyễn
- Jan 22, 2022
- 2 min read
Chạy đi em Chạy ngay kẻo muộn Khi trăng mờ phủ bóng xuống nhân gian Hiu quạnh là máu, đỏ thẫm dưới chân nàng
Chạy đi em, Chạy ngay kẻo muộn. Chạy vào những rừng cây u sầu, nham hiểm Thấy trăng lưỡi liềm đậm màu rượu vang Mang theo mắt họ khi bóng trời chạng vạng Hãy nghe, họ hát, nước mắt tràn Màu trăng lưỡi liềm Đang tìm em đấy.
Chạy ngay đi em, Chạy ngay còn kịp. Chớ có bơi qua mặt hồ im lìm cái chết Em đâu biết ở đó có những ai Bóng tối đặc quánh Đen sì Và hoang dại Những chàng trai? em đừng thương hại Giờ mắt họ trắng Và máu sắp tàn Nhưng họ vẫn dõi theo em Dưới mặt hồ Im lìm cái chết.
Chạy ngay đi em, Đừng quay đầu lại. Những bàn tay dài, em không thấy? Lẩn khuất trên cây Trăng tóm vào vai Máu ộc từ mồm Trăng cào lên thịt Trăng cười quỷ dị, em chạy đi Nếu muốn thoát được khỏi chốn này.
Ôi những cô hồn dã quỷ Có nghe thấy lời mụ mị của trăng Lẩn lướt váng vất và lạnh như băng Nàng chạy đến khi không chạy được nữa Cái ác cũng từ tạo vật của chúa Lộng quyền lừng lẫy, như những vị vua Máu rơi nhiều, thành vạn hạt mưa Bủa vây con người, như nó vốn thế
Kẻ hành hương sao không thể trở về? Họ khóc ai oán dưới vực sâu Lũ trẻ đồng xanh cười , chúng ở đâu? Làm gì có kẻ đến đỡ chúng Đá đen, màu của linh hồn bị xuyên thủng Dấu dưới lớp áo chùng Đặc quánh và mục rữa Giá cái chết chẳng chậm như rùa Thì đỡ đau biết mấy
Đặc quánh Mục rữa Chẳng có chỗ chôn Nàng bỏ xác trên đồi Nhưng linh hồn vẫn tha hương khắp chốn




Comments